“Sao khi Thủ Nghĩa đột phá Khí Cảnh, trong nhà tự có tâm pháp truyền thụ, không dám phiền tiền bối nhọc lòng.” Trần Thủ Hằng lắc đầu.
“Cổ hủ đến cực điểm, phí hoài thiên tư!”
Liễu Tông Ảnh bất mãn hừ lạnh một tiếng, tựa như nhìn thấy một khối ngọc thô bị người ta cưỡng ép phủ vải bố, cất trong căn phòng tồi tàn, khiến ông dù tiếc nuối cũng chẳng thể làm gì.
Ông không để ý đến Trần Thủ Hằng nữa, quay sang Tôn Thủ Nghĩa, bực bội nói: “Tiểu tử, diễn lại bộ đao pháp rách nát của ngươi cho ta xem một lần.”




